Tui lỡ thương một em gái gọi Sài Gòn
Tui làm lễ tân ca đêm cho một khách sạn nhỏ ở quận 1. Cái nghề này ngồi sau quầy mà biết hết, ai vô ai ra, phòng nào có gì, tui rành như lòng bàn tay. Nên chuyện tui sắp kể, tui không có mơ hồ gì hết. Tui biết em làm gái ngay từ cái đêm đầu thấy mặt. Vậy mà tim tui vẫn dại, vẫn trót thương. Một em gái gọi Sài Gòn mà tới giờ chắc em cũng chẳng nhớ tui là ai.

Ở chỗ tui, khách lấy phòng trước, mấy em tới sau
Nói cho rõ để ai chưa biết thì hiểu. Mấy em làm qua web kiểu này thường làm cứng ở một khách sạn, chứ không chạy lung tung. Khách coi hình trên mạng, ưng ai thì nhắn, rồi tới quầy lấy phòng trước. Lấy phòng xong, tui mới báo lên, em mới lên sau. Tức là tui đứng ngay khúc giữa, đêm nào cũng vậy. Khách đưa tiền phòng, tui đưa chìa khoá, lát sau em bước vô, tui chỉ "phòng 302 nha em". Quen mặt nhau là chuyện sớm muộn.
Em làm cứng ở khách sạn tui
Em tới tầm chập tối, hay ngồi đợi ở cái ghế gần thang máy, lướt điện thoại. Áo khoác mỏng, tóc cột cao, mặt mộc chứ không son phấn lòe loẹt như mấy người khác. Có khách thì tui gọi, em lên. Xong em xuống, lại ngồi đợi. Đêm nào đông thì em lên xuống mấy lượt, mệt thấy rõ trong mắt. Nhưng đi ngang quầy là em luôn cười với tui một cái. Có bữa em dúi cho tui ly cà phê sữa mua dọc đường, nói "anh thức khuya cực ha". Mấy chuyện nhỏ xíu vậy đó, mà tui nhớ tới giờ.
Tui biết em làm gì. Tui biết mỗi đêm em lên mấy phòng. Nhưng kỳ lạ, cái biết đó không làm tui thấy em khác đi. Tui chỉ thấy một người con gái đi làm, mệt, mà vẫn ráng tử tế với người ta.
Một đêm tui lên anchoi.xxx coi trang của em
Khách đặt em qua mạng nên tui biết nghệ danh em. Một đêm vắng, tự nhiên tui tò mò, lên trang coi thử. Tui gõ tìm gái gọi Sài Gòn trên anchoi.xxx, lần ra trang của em. Hình em đó, mấy dòng người ta để lại đánh giá đó. Tui ngồi đọc tới sáng.
Đọc xong tự nhiên trong lòng nó cấn cấn. Mấy người khách kia coi em là một lựa chọn, lướt qua rồi đặt, xong rồi thôi. Còn tui thì đêm nào cũng thấy em ngồi đợi ngoài sảnh, thấy em mệt, thấy em cười. Tui ghen cái kiểu vô duyên của thằng đứng ngoài. Mà ghen rồi cũng biết mình chẳng là gì.
Thương mà biết thân biết phận
Từ bữa đó tui kỳ cục hẳn. Khách nào đặt em mà tui ngửi thấy mùi rượu, mặt mày bặm trợn, là tui ghi số phòng cho kỹ, dặn bảo vệ để ý giùm. Tui giữ sẵn trong ngăn kéo gói bánh với chai nước, bữa nào em ngồi đợi lâu tui đưa. Có đêm vắng khách, em ngồi xuống ghế cạnh quầy, mệt rã, kể bâng quơ. Em nói ráng thêm thời gian rồi nghỉ, để dành tiền cho đứa em đang học với gửi về cho má ở quê.
Em cười, kêu tui "anh lễ tân hiền nhất Sài Gòn". Tui cười theo mà trong bụng nghẹn. Tui biết em làm gì, biết phận tui ở đâu, nên chưa bao giờ dám nói một câu quá ranh giới. Thương thì để trong lòng vậy thôi. Nói ra chi cho cả hai khó xử.
Rồi em rời khách sạn
Tự nhiên một bữa em không tới nữa. Hỏi nhỏ con bé cùng làm thì nó nói em chuyển qua chỗ khác, hoặc nghỉ luôn, nó cũng không rõ. Tui có lén coi lại trang của em, thấy để "tạm ngừng nhận khách". Tui đâu có số em, đâu biết tên thiệt của em, nên cũng chẳng biết hỏi ai. Cái nghề tui ngồi sau quầy, gặp người ta mỗi đêm mà rốt cuộc chẳng giữ được ai.
Tui không trách nghề của em. Ai sống cũng có cái lý của họ, mình ngoài cuộc thì đừng phán. Tui chỉ tiếc cái kiểu thương thầm không tên không tuổi. Giờ mỗi đêm mưa, có người con gái nào bước vô áo khoác ướt vai, tim tui lại hẫng một nhịp. Rồi tui lại đưa chìa khoá, lại cười, lại thức tới sáng. Sài Gòn về đêm là vậy, đông người qua lại mà thương ai thì khó nói lắm.
Tui viết ra đây cho nhẹ lòng. Nếu lỡ em đọc được, tui chỉ muốn nói một câu: mong em ổn, ở đâu cũng được, miễn em vui.